Chúng tôi gặp nhau lần đầu vào năm 2017, khi cả hai còn là học sinh lớp 11 trong một lớp học thêm Toán. Khi ấy, chỉ là đôi ba câu đùa ngắn ngủi, vài ba ánh nhìn ngập ngừng tưởng chừng rồi sẽ tan theo ký ức tuổi học trò.
Thế nhưng, có lẽ ông Tơ bà Nguyệt muốn chúng tôi đi một vòng thật xa – để kịp lớn lên, để học cách yêu thương và hiểu giá trị của một người đồng hành. Và thế là sau bảy năm, khi Trường trở về từ Nhật, chúng tôi gặp lại. Chỉ một khoảnh khắc thôi, nhưng tim đã khẽ run lên như thể nhận ra điều mà năm 17 tuổi chưa kịp gọi tên.
Từ đó, hai đứa bằng tuổi hay ''chõm choẹ'' đôi chút nhưng chẳng thể đi đâu mà thiếu nhau. Cứ thế, chúng tôi đi cùng nhau qua từng ngày, để hiểu rằng – hạnh phúc chẳng phải là tìm thấy ai đó hoàn hảo, mà là gặp đúng người vào đúng lúc trái tim đã đủ trưởng thành để đi cùng nhau đến hết cuộc đời!